.
KHOẢNG LẶNG HOA.
.
KHOẢNG LẶNG HOA
chính là khoảng lặng tình đầu đời, thời thư sinh áo trắng hồn nhiên ngây thơ
của NYBN và MATLYS. Một khoảng lặng hương xưa.
. Ở đâu đó, cuối lá thư, dưới tựa “Bài thơ thứ nhất,” có mấy chữ Nybn.
Nybn có thể là ngày ý bên nhau, cũng có thể là Người yêu bé nhỏ. Đó là
lời tự xưng của một nữ sinh trung học Bình Tuy đối với một sinh viên
Văn Khoa. Sinh viên ấy lại có ký hiệu Matlys dưới những lá thư gửi cho
Nybn. Chẳng biếtvì đâu có chữ ký này. Vài người đoán rằng Matlys là
chữ viết tắt cho cụm từ Một anh thầm lặng y sơn, ” câm như núi, vì
Matlys ít nói, trầm tư, hơi buồn.
Nybn và Matlys gặp nhau vào một buổi du xuân trên đồi Thùy Dương
ở La Gi và đã thành câu chuyện Ngày ý bên nhau. Rồi hai mùa xuân trôi qua,
Nybn về Đà Lạt. Từ đó, giữa hai người có một khoảng cách lớn. Trong lá
thư cuối cùng, người ở Non Yên (ny) gửi người miền Biển Nhỏ (bn) đôi
lời từ biệt. Từ thềm Đại học Sư Phạm, Matlys ép lá thư vào tập lưu bút
như một kỷ vật. . .
. Từ đó, ký hiệu Nybn Matlys không thấy đâu nữa, chỉ còn
một khoảng lặng. .
Thảo Điền, 2012. .
. TRẦN CÁT TƯỜNG.
.
.
.
.
.
.
.
NYBN trên ĐỒI DƯƠNG LAGI
[ký họa của MATLYS]
.
*
.
BÀI THƠ THỨ NHẤT
Tôi cắn bút làm bài thơ thứ nhất,
Cho tình yêu cho hai đứa chúng mình..
Đường vào yêu hoa cỏ đẹp xinh,
Tim nhỏ vẫn ngại ngần không dám bước.
Vết đau cũ của những người đi trước,
Làm tôi buồn chả dám đáp tình anh.
Anh nghĩ sao khi ước muốn không thành,
Dù tôi chỉ làm người yêu bé nhỏ.
Với tất cả hồn nhiên ngày cũ
Với sữa thơm với tuổi thơ ngây.
Với mười lăm con trăng nhỏ tròn đầy
Với môi chúm học bài buổi tối
Giấc ngủ bình yên anh đánh thức vội.
Làm bàng hoàng tôi nhớ giấc mơ
Nó đã qua và biết tới bao giờ
Tôi tìm gặp những niềm thư thái.
Trên đường đi với hành trang con gái,
Tôi chả có gì đáng để ý đâu anh.
Ngoài nụ cười và ánh mắt ranh ranh.
Mong rằng sẽ mang một niềm vui nhỏ.
Hạt tình yêu anh trót gieo rồi đó,
Anh cố nuôi cho đến khi nào,
Hoa tình yêu nở cánh đẹp sao.
Tôi sẽ chìa môi cho anh đặt nụ.
La gi,15.2.1965
NYBN
.
BÀI THƠ THỨ HAI
Tôi làm thêm bài thơ thứ hai.
Bài thơ không đẹp nét trang đài.
Phương này có một người con gái.
Đếm tình thơ ngây trên đường dài.
Chiều ôm cặp đi về ngang đây.
Trên trời xanh có nhiều cánh mây.
Tiếng solex làm nhớ thương nổi loạn.
Con đường toàn bóng rợp hàng cây.
Hè này tôi vác bút đi thi.
Xuân gặp anh chẳng biết nói gì.
Anh chở đến tôi nhiều vương vấn.
Thi hỏng tôi chả đáp tình si.
Nếu anh thương tôi nhiều thật nhiều.
Anh đừng nguyện cầu một chữ yêu
Mai kia thi hỏng tôi buồn lắm
Tình anh không vùi được cô liêu.
Bây giờ tôi dệt thơ mười lăm.
Vần thơ có mang nét trăng rằm.
Phương này có một người con gái.
Đếm tình thơ ngây trên đường dài.
Lagi, 19.2.1965
NYBN
.
.
.
.
.
..
.
.
.
ANH VÀ TÌNH NÓ
Người con gái tóc ngắn
cúi đầu giữa hàng cây,
mong tìm dư hương cũ
của tình đầu thơ ngây.
Chiều thấy lạnh vô cùng
vì gió đem hơi đông,
hàng cây lay khe khẽ
mang thương nhớ chập chùng.
Nó yêu nhiều thật nhiều
tiếng solex mến yêu,
công viên nằm trong nắng,
với ghế đá đìu hiu.
Xuân nó gặp tình quân,
để hồn nhiều bâng khuâng
chiều ngồi trong lớp học
nhớ đến cả mấy lần.
Hè này nó đi thi
anh cứ vội làm gì.
.
NYBN
.
LỜI NGUYỆN CẦU
Tình đầu em đã trao anh rồi.
Nguyện cầu trời đừng gây chia phôi.
Yêu anh tôi điểm trang lên mắt.
Xin đời đừng chuốc rượu ly bôi.
Lagi, 19,3.1965
NYBN.
.
THÁNG MẤY SƯƠNG MÙ
Cao nguyên môi lạnh bờ môi
Buồn trông thiên hạ sánh đôi não nùng.
Tàn thu mây xám chập chùng,
Giữa lòng phố thị muôn trùng bơ vơ.
Dung nhan góc phố ơ thờ,
Người yêu yêu dấu bao giờ về thăm.
Sao mà nghìn nhớ thương trăm,
Từ xa xôi ấy tháng năm đi về.
Người về cho mắt đam mê,
Cho tay dung dẻ con lề tình yêu.
Mình buồn nên trời cô liêu.
Trời buồn trời cũng ít nhiều giọt thu.
Bây giờ tháng mấy sương mù.?
.
Đà Lạt, 11.1966
NYBN
.
.
.
.
.
..
.
ký họa của CÁT SỸ
.
.
.
.
.
|
.
.ừ TRANG VIẾT [10]
>về trang chủ.
.
thư pháp Đoàn Thuận

.